Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014
Hành trình trên yên "ngựa sắt"
thương buôn thường gắn với hình ảnh của những người quen di chuyển bằng máy bay, xe hơi hạng sang, sở hữu thẻ thành viên của một đôi sân golf, thưởng thức ẩm thực tế những nhà hàng đắt đỏ... Nhưng để tìm về cuộc sống chậm, có không ít người đã phá vỡ lối mòn đó và tìm lại điều giản dị nhất. Đọc E-paper Bén duyên với thú chơi xe đạp từ hai năm về trước, đến nay, anh Nguyễn Trọng Tấn, Giám đốc Điều hành Công ty Lantabrand chuyên về xây dựng và phát triển thương hiệu, đã sở hữu bộ sưu tập với đầy đủ các loại xe, từ xe đạp địa hình, xe gập, xe thực dụng cho đến xe đua (road bike)... Văn phòng làm việc của anh khiến người ta nhớ đến câu chuyện “7 ngày ăn kiêng” mà hãng sinh sản xe nổi tiếng của Mỹ General Motor áp dụng cho viên chức của mình, nhằm tránh nỗi lo về sức khỏe và béo phì. Vì chưng, trong khuôn viên nhỏ, lúc nào anh cũng để sẵn một vài “con ngựa sắt” để nhân viên dùng làm phương tiện đi lại. Dần dần, phong trào đi xe đạp từ Lantabrand đã lan sang những công ty phụ cận. Cứ thế, anh và những người bạn đã hợp thành nhóm để cùng nhau rong ruổi trên khắp các cung đường. Khởi đầu với bốn thành viên, đến nay, nhóm đã có thêm bốn thành viên nữa, đa phần họ là lãnh đạo các doanh nghiệp. Dù tính chất công việc khác nhau nhưng tuốt đều có cùng mê say khám phá tự nhiên theo đúng chất “phượt thủ xe đạp”. Nguyễn Trọng Tấn kể, gần đây, nhóm đã thực hành chuyến đi hai ngày từ TP. Đà Lạt lên hồ ĐanKia - cửu nguyên (cách trọng tâm TP. Đà Lạt 17km) chỉ để tận hưởng cảm giác tĩnh của núi rừng. “Chúng tôi nghỉ chân ở ngôi biệt thự nằm bơ vơ cạnh một con suối trong xanh, xung quanh là cây cỏ, hoa dại và những chiếc tua-bin thu năng lượng. Nơi đây, bạn có thể cảm nhận được tự nhiên rõ nhất, đêm về, tiếng sâu bọ rỉ rả và cố nhiên nghe dễ chịu hơn tiếng chuông điện thoại réo rắt hằng ngày”, nhà điều hành Lantabrand ví von. Dù Việt Nam chưa có những “thành phố đi xe đạp” như Copenhagen (Hà Lan) hay London (Anh)..., Nhưng thiên hướng dùng xe đạp để chuyển di đang dần trở lại, nó cũng giống như chuyện người ta đang dành sự quan hoài đặc biệt cho thực phẩm organic thay vì các loại hàng hóa sinh sản theo kiểu công nghiệp, đại trà. Cách đây không lâu, cá nhân chủ nghĩa anh cũng đã thực hành chuyến road trip (du lịch bằng đường bộ) gần 125km từ thủ đô Phnom Penh, Campuchia về biên cương Tịnh Biên (An Giang) sau khi tậu được con “chiến mã” giá hơn 1.000USD ở xứ chùa tháp. Anh bảo đây là chuyến road trip có lịch trình dài nhất từ trước đến nay của mình. Khi đến Tà Keo (một tỉnh thuộc địa phận Campuchia, giáp biên thuỳ Tịnh Biên), những người dân ở đây đã cho anh cảm giác thân thiện và gần gũi vì sự chào đón chân tình, không khoảng cách. Đối với những người làm kinh dinh, vốn được mặc định phải gắn liền với ô tô siêu sang, ngồi máy bay hạng nhà buôn, thì việc thong dong trên xe đạp là một giây phút hiếm hoi nhưng cũng giúp họ có thời kì để kịp ngắm nhìn và ngẫm về những thứ tồn tại xung quanh mà ký ức đã dần lãng quên. Không chỉ đi xa, cứ đều đặn vào mỗi sáng cuối tuần, anh và những doanh gia trong nhóm lại tổ chức đạp xe đến các vùng quê ở ngoại ô. Họ chạy theo đường mòn, xuyên qua những cánh rừng cao su ở Nhơn Trạch (Đồng Nai), thăm vườn cây ăn trái Lái Thiêu (Bình Dương)... Không chỉ để thỏa sở thích khám phá thiên nhiên, mà còn là cách để đoàn luyện sức khỏe. Tuy nhiên, khi chuẩn bị cho những chuyến thám hiểm trên cung đường xa, nhóm của anh luôn trong phong thái “bảo vệ mình”, họ thường dùng những chiếc road bike có giá không dưới 1.500 USD/chiếc để kiên cố rằng khi đổ đèo không gặp hiểm. Hơn nữa, các thành viên trong nhóm phải đảm bảo về thể lực, nếu không sẽ ảnh hưởng đến lịch trình của toàn đội. “Xe đạp là môn mà ai cũng có thể dự, không mất nhiều thời gian tập luyện như golf hay tennis, vừa mang tính cá nhân, vừa thể hiện tinh thần đồng đội. Cũng chính nhờ môn thể thao này mà chúng tôi đã có dịp gặp gỡ, giao lưu với nhiều nhóm khác và không ít thời cơ kinh dinh đã được toán từ đây. Những người trong chúng tôi từng đến gặp gỡ đối tác bằng xe đạp thay vì đi ô tô, có thể bạn thấy hơi kỳ quặc nhưng đâu đó trong suy nghĩ, chúng tôi cảm thấy lối mòn đã bị phá hủy”, Nguyễn Trọng Tấn san sẻ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét