Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014
Sự cố bất ngờ
Là cô gái từ một tỉnh lẻ ra thủ đô học, mọi thứ đều xa lạ, bỡ ngỡ, được một bạn nam cùng lớp giúp đỡ thực bụng, tôi cảm động và dần dần nảy nở ái tình. Tôi cảm mến Thắng đốn ở tấm lòng anh dành cho tôi và sự đúng mực trong quan hệ. (Đã đi chơi với nhau nhiều lần nhưng tôi thấy anh rất dè dặt mỗi khi gần tôi. Điều này khiến tôi nghĩ tốt về anh và có niềm tin). Thắng không nói gì nhiều về bản thân và gia đình. Tôi hỏi thăm sao thì anh trả lời vậy. Đại để: bố mẹ anh đều là người thân nước, còn một em gái đang học phổ biến. Rồi một lần anh đưa tôi về "ra mắt" bác mẹ, tôi mới biết gia đình anh vào loại có thế lực, đều làm "sếp" ở những cơ quan khá lớn. Sau lần trước hết đến nhà, được biết rõ về gia đình Thắng, tự nhiên tôi ngại ngần và nảy ra nhiều suy nghĩ. Tự thấy mình là một cô gái nông thôn, bố mẹ làm ruộng, nghèo hèn, sắc đẹp chẳng có gì đặc biệt mà gắn bó với Thắng, sau này làm dâu nhà quyền quý kia liệu có thích hợp? Cứ cho là Thắng không nghĩ đến chuyện "môn đăng hộ đối" và thực tình, khẩn thiết lấy tôi thì ba má anh có coi khinh ba má tôi? Và gia đình, họ hàng tôi có tự ti về sự quá kém cạnh của mình? Phải tới cả tháng, tôi rất ngại gặp Thắng chỉ vì trong đầu luôn quay cuồng những băn khoăn trên. Tâm trạng ấy khiến tôi không còn náo nức mỗi lần Thắng hò hẹn rủ tôi đi chơi. Đọc được ý nghĩ của tôi, anh đả thông: cha mẹ rất coi trọng tuyển lựa của anh. Anh yêu ai cũng được miễn là đã suy nghĩ kỹ và có bổn phận, hướng tới hôn nhân. Anh cũng nói để tôi yên tâm là hai bố mẹ đều rất bận và có tính cách ít nói nên dễ khiến người mới xúc tiếp e ngại, nnhưng thành tâm cũng bình dân, xuề xòa và khen tôi là cô gái ngoan, biết xử sự. Chúng tôi duy trì tình cảm đến lúc cùng tốt nghiệp ra trường và dễ dàng có được việc làm hợp ý, tuy ở hai cơ quan khác nhau. Thắng vẫn quan hoài đến tôi như trước. Càng ngày, anh càng tỏ ra một người đàn ông có đầu óc thực tiễn. Khác các bạn nam cùng lứa tuổi, cùng lớp vẫn còn lăng băng, mơ mộng, viển vông, Thắng bàn chi tiết với tôi những việc rất cụ thể để dẫn tới sự chung sống không xa. Mọi việc được diễn ra vô cùng tốt đẹp theo đúng kế hoạch. Tết năm đó thật vui. Dự kiến là chúng tôi sẽ cưới nhau sau Tết chừng một tháng. Gia đình Thắng lại đánh xe về thăm ba má tôi. Lần này thì có cả bác mẹ, thêm một vài cô chú, họ hàng nữa. Bác mẹ tôi rất hãnh diện với xóm thôn. Phía gia đình Thắng cũng biểu lộ sự chan hòa với mọi người. Rồi Tết qua đi. Sau đó chừng một tuần, Thắng hẹn tôi lên Hà Nội để làm thủ tục đăng ký hôn phối trước khi tổ chức lễ cưới. Tôi đã chuẩn bị xong mọi giấy má cần thiết về phía mình. Ra ga, vừa mua được vé, tôi đang hấp tấp ra cửa thì nhìn thấy một bé gái chừng 5 tuổi đang nằm trên một chiếc ghế ở góc phòng đợi, vừa khóc vừa gọi bố, lại nhăn nhó có vẻ đang rất đớn đau. Tôi hỏi thì cháu nói là bị đau bụng và chẳng thấy bố đâu. Tôi phải chạy nhanh tới quầy thuốc ngay cạnh đó mua lọ dầu rồì xoa cho cháu. Bé vẫn kêu đau và luôn miệng gọi bố. Giữa lúc tôi đang loay hoay với cháu bé thì đoàn tàu rúc còi chuyển bánh.Thế là đành lỡ chuyến tàu đi Hà Nội. Phải đến đêm mới có một chuyến nữa. Vừa nghĩ đến việc lỡ kế hoạch với Thắng, vừa không biết xử lý cháu bé ra sao, tôi cực kỳ bồn chồn, nóng ruột. Giữa lúc đó, người cha của cháu bé xuất hiện. Anh cảm ơn tôi và xin lỗi, phân trần tại sao không có mặt ở bên con những phút vừa qua. Đứa bé vẫn còn rất đau bụng mặc dầu đã được xoa dầu. Tôi nói với anh ta là phải khẩn trương đưa cháu vào bệnh viện. Đằng nào cũng đã lỡ tàu. Anh đã nghe lời tôi. Anh ta chừng 35,36 tuổi, phút đầu mới gặp không có gì đặc biệt, cũng như vơ mọi người thường nhật khác. Nhưng tôi đã đặc biệt ấn tượng trước việc săn sóc, lo toan cho đứa con của anh. Đứa bé vừa đau bụng lại vừa ngạt mũi. Mũi xanh cứ thò lò khiến nó không thở được, anh đã ghé miệng vào để hút mũi nó cho thông. Rồi đôn đáo, ngược xuôi tìm thầy thuốc và lo đủ mọi việc. Sau chừng mấy giờ, nó đã đỡ, ngủ thiếp đi. Lúc này, tôi mới có dịp hỏi thăm anh thì được biết vợ anh đã tắt hơi bởi một trận ốm đôt ngột khi đứa con mới chập chững biết đi. Bố mẹ anh đã mất từ lâu. Ông bà ngoại của cháu già yếu, không thể chăm nom cháu. Một mình anh nuôi nó từ ngày ấy. Anh là tía một trường THCS tại tỉnh thành này. Anh cảm ơn tôi và xin tôi địa chỉ với ý có dịp sẽ đến thăm để đền ơn tôi. Tôi đã cho anh địa chỉ nhà bác mẹ tôi ở quê, không nói gì tới việc sắp tới sẽ lên làm dâu ở Hà Nội. Khi thấy cháu bé đã được đưa vào phòng với sự quan hoài của các bác sỹ, tôi yên tâm rời khỏi bệnh viện. Vừa ra đến cổng thì điện thoại của tôi bỗng đổ chuông. Tôi nhận ra giọng nói rất xẵng của Thắng với vẻ rất bực dọc. Anh trách tôi làm lỡ anh. Tôi kể lại chuyện phải giúp cháu bé vừa lạc bố, vừa đau bụng ở ga nhưng Thắng gạt đi: "-Em dở người quá, không nghĩ gì đến anh. Làm việc giời ơi để hỏng việc mình. Mà sao em không điện thoại báo lại cho anh?" Tôi xin lỗi Thắng vì quá lo cho đứa bé mà quên việc này. Nhưng anh vẫn không nguôi cơn giận, còn nói nếu tôi không coi chuyện đám cưới là quan trọng thì có thể kết thúc tình ái. Nói rồi, anh tắt phụt điện thoại, không để tôi nói tiếp. Sau sự việc trên, tự nhiên tôi không còn phấn khởi nghĩ đến cuộc hôn nhân sắp tới. Tôi thấy Thắng đã hiện rõ một người ích kỷ, vô tâm, nhạt thếch với mọi thứ ngoài mình. Hình ảnh hai cha con người xa lạ cứ ám ảnh tôi. Tôi nghĩ nhiều đến người nghiêm đường đồng hương kia và thấy cảm phục anh. Ngay ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại của người phụ thân là cha đứa trẻ hỏi thăm. Anh chuyện trò rất lịch sự, chu đáo, ân cần và kể lại cháu bé sau khi khỏi cứ hỏi bố mãi về tôi : “ Ai đấy hả bố? Sao cô ấy lại thương con vậy?...” Ngay sau cuộc nói chuyện này, ngẫu nhiên tôi cũng nhận được điện thoại của Thắng. Anh như là ra lệnh cho tôi phải chuẩn bị mọi việc theo đúng ý anh, và vẫn còn nhắc lại “tội” của tôi để anh lỡ việc lần trước. Thưa các anh chị. Phút này, thực tâm tôi nghĩ nhiều đến người đàn ông góa vợ. Hình ảnh của anh luôn trỗi dậy trong tôi với những ấn tượng thật đẹp, mà chưa bao giờ tôi có được với Thắng. Nhất là người cha nội đã chăm lo, chăm sóc đứa con thật tận tụy, còn hơn cả nhiều người mẹ không biết chăm con.Về phía anh, tôi hoàn toàn cảm nhận được là kiên cố anh không dễ quên tôi. Nếu tôi chủ động phát ra một thiện ý, hẳn là... Liệu tôi có phải là người bạc tình với Thắng? Biết rằng lấy Thắng thì sung sướng mọi bề. Nhưng lòng tôi giờ đây đã lạt lẽo vì sự thật tôi đến với anh từ lòng biết ơn nhiều hơn chứ không phải sự rung động thiên nhiên từ trái tim.. Còn với Huy - tên người thầy giáo hơn tôi 15 tuổi - tôi thực sự rung động, tuy biết cuộc sống sẽ không phong lưu. Tôi đang rất chần chờ. Rất cần ở các anh chị một lời tham vấn. Nguyễn Thu Hương- (Yên Khánh, Ninh Bình) *** Bạn có quan niệm về tình ái hạnh phúc rất đáng trân trọng. Đó là chỉ tuân sự mách bảo của con tim mà coi thường tiền bạc, vật chất. Tốt nhất là hãy tìm cách hoãn binh cuộc hôn nhân đã ấn định ( nghĩ ra môt lý do nào đó hợp lý).Thấy ngày một trở nên xa lạ với Thắng và trái lại, không thể thiếu Huy thì hãy dạn dĩ nói thẳng với Thắng. Hẳn nhiên là không thể nói rõ vì gặp Huy. Còn với Huy, bạn cũng nên có thêm nhiều thời gian để hiểu rõ về anh ta vì dẫu sao cũng mới chỉ gặp có một lần. Nhớ đừng để cho Thắng hiểu là bạn "có mới nới cũ". TS Nguyễn Đình San
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét