Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014
Học sinh sợ môn Sử - tại sao?
Tình hình trên ở trường chúng tôi cũng không khác lắm, cả trường chỉ có 3 học trò chọn môn Sử là môn thi tốt nghiệp (các em chọn vì các em đăng kí thi đại học khối C). Cứ theo đà này, không khéo tỉ lệ chọn môn Sử của học sinh năm nay chỉ dừng lại ở con số 1% như GS Văn Như Cương đã phỏng đoán cũng nên! nguyên cớ do đâu mà học sinh Việt Nam lại sợ Sử như thế? Lâu nay báo chí vẫn chỉ "bắt bệnh" tình hình trên qua những số liệu. Bản thân tôi cho rằng bệnh này trong thực tiễn còn trầm trọng hơn nhiều. Tôi tuy không phải là một nghiêm phụ dạy Sử nhưng từ khi đi học phổ thông, tôi đã có một tình cảm đặc biệt dành cho môn học này. Hơn thế nữa, môn học mà tôi đang phụ trách - môn tham khảo Văn - cũng có ít nhiều can dự đến môn Sử. Trong quá trình chỉ dẫn các em tiếp cận những bài văn học sử cũng như tiếp cận từng tác phẩm văn chương cụ thể, tôi phải liên hệ đến những kiến thức căn bản bên Sử để làm rõ bài dạy của mình. Qua những lần liên can như thế, tôi đau lòng khi nhận thấy những chủ nhân ngày mai của sơn hà trong đầu là một khoảng trống về tri thức lịch sử khó lấp đầy. Khi dạy văn chương trung đại Việt Nam, tôi chỉ đề nghị các em giải đáp một câu hỏi rất đơn giản: Hãy kể tên những triều đại phong kiến ở Việt Nam? Trong lớp học chỉ có 2 cánh tay đưa lên và hai ý kiến ấy đều không chính xác hoàn toàn! Một học trò bậc THPT mà không nhớ nổi tên của các triều đại phong kiến Việt Nam thì hoàn toàn không hài lòng được. Tôi đã phải lấn sân qua Sử, bổ khuyết những thiếu hụt ấy bằng một "sơ đồ tư duy" đơn giản http://heartattackandhowtoprevent.Blogspot.Com khái quát các triều đại phong kiến ở Việt Nam. Tôi thấy các em ham thích với những san sẻ của tôi. Với lịch sử thời trung đại thì như thế, lịch sử thời đương đại cũng không khá hơn. Học sinh lớp 12 được tiếp cận với một lượng khá lớn kiến thức lịch sử cách mệnh Việt Nam. Ở môn Ngữ văn, học sinh cũng được học những tác phẩm văn học ra đời từ năm 1945 đến hết thế kỉ XX. Trong quá trình giảng dạy những tác phẩm này, để tìm hiểu tình cảnh sáng tác của từng tác phẩm, bao giờ nghiêm đường cũng hệ trọng với lịch sử. Những lúc như thế, qua nhiều năm giảng dạy, tôi đã rút ra cho mình kinh nghiệm: Hãy chỉ độc thoại thôi vì có hỏi cũng ít khi học trò giải đáp được. Điều đáng buồn rằng đây là đọc thêm những kiến thức mà học trò đang học hằng ngày chứ không phải là những kiến thức mà các em đã học trong những năm trước. Nhiều đay Sử đã ngùi ngùi tỏ: Các em học rồi quên ngay sau đó, quên lập tức! Đây chính là căn do căn bản dẫn đến việc học trò sẽ không bao giờ chọn môn học này để đánh cược với ngày mai của mình. Khi hỏi thăm tình hình lớp chủ nhiệm của tôi về việc tại sao các em lại sợ Sử, không chọn môn Sử, nhiều học trò đã thổ lộ: Với các em, Sử chỉ là môn học để trả bài thuần túy không hơn không kém. Do lượng tri thức quá lớn, để dạy kịp chương trình, bố phần đông là đọc - chép, ít có thời gian giảng giải. Học trò thì chép - học và trả bài (mà trả bài Sử đối với học sinh là cả một nỗi ám ảnh). Quy trình ấy diễn ra cho đến hết năm học. GS Văn Như Cương đã chia sẻ trên VnExpress: "Tôi rất buồn khi Bộ đề ra chủ trương cho học trò tự chọn môn thi. Họ đã không suy xét được hậu quả sẽ như thế nào. Tôi được biết, nhiều trường khác cũng không có học trò nào đăng ký dự read more thi môn Sử" và rồi ông còn nhấn mạnh thêm: "Nếu cả nước chỉ dưới 1% học trò đăng ký thi Sử thì vô tình môn Sử lại bị giáng một đòn chí mạng". Tôi nghĩ khác ông, chúng ta nên xem lần lựa chọn này cũng là điều tốt để những môn khoa học xã hội nhìn lại vấn đề của mình để có định hướng đổi thay. Nếu cứ ép các em thi để rồi các em sẽ quên ngay sau đó, thì việc thi khó nhọc kia phỏng bổ ích lợi gì?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét