Dân đảo xử sự với nhau như thể đây chỉ là một ngôi làng nhỏ. Cuốn đu đủ bò khô… Miệng ăn mà vị giác cứ nhớ điên đảo món cá trích. Mùa này khách sạn vắng. Toàn bộ sinh vật đều được bỏ tuốt vào bụng. Bãi Ngự… Những nơi biệt lập còn là chốn yên bình để tu hành và đắc đạo. Cầu gai và trích. Xe máy chớ có phải mô tô nước đâu mà lái được vào Hà Tiên. Khu vực dân cư đông đúc nhất ở tây bắc đảo. Cũng đồng thời là thủ phủ của huyện đảo.
Mù tạt vào bụng cầu gai rồi lấy thìa xúc. Người Phú Quốc còn gọi giống này là nhum hoặc Nhím biển. Đỡ chừng phải ăn tới 20 con. Như cháo sò huyết chẳng hạn. Nằm ngay thị trấn Dương Đông. Chủ quán sẽ nướng xèo xèo món sò quạt tẩm mỡ hành (lại một đặc sản khác ở Phú Quốc) và mang ra tận bàn cho bạn.
Nhưng nhà giam Côn Đảo và Phú Quốc không phải như trong tiểu thuyết.
Khi mà những hũ cổ chứa cốt người thuộc nền văn hóa Óc Eo (thế kỷ I-VII) đã tình cờ được tìm thấy ở đây. Dinh Cậu nằm đơn sơ trên một ghềnh đá nhìn ra biển.
Rất kỳ lạ. Tỏi. Bốn sao đứng đón sẵn để mời mọc và tiếp thị. Cá trích hiền hòa bơi lội dưới biển sâu. Năm ăn hết trăm triệu tiền cầu gai hoạ may mới có chút tác dụng. Cũng vì ưu điểm “nội bất xuất. Cầu gai chỉ xúc hai thì là hết. Tuốt luốt chứng minh rằng 2. Vừa đi vừa băn khoăn. Giống như một tấm bình phong bé nhỏ mà tỏa hào quang chở che cho cư dân đảo. Tôi không thích lắm ăn nhum.
Chợ đêm ở Phú Quốc bán nhiều thứ nhăng nhít thập cẩm như mọi chợ đêm khác trên đời.
Tôi mang về nhà cuốn chạo. Càng đi lâu chủ xe càng được nhiều tiền cho thuê. Bít tất những gì có ở Phú Quốc. Họ sẵn sàng giảm giá tới một nửa để đỡ trống phòng. Bao giờ trả xe. Nghe nói trước đây chẳng ai ăn con nhum. Cay hăng của tỏi ớt và hương vị pha trộn của mắm chấm gỏi. Vắng vẻ hơn cả Lăng Cô ở Huế và giá cả nhà hàng dù được coi là đắt đỏ nhất đảo cũng rẻ hơn Đồ Sơn và Hạ Long nhiều lần.
Về sau. Dẻo. Các bãi biển cũng vắng người. Bữa sáng không ngon lắm.
Chỉ vì nó có tên của một loại cocktail màu xanh lam mà tôi vẫn thường pha.
Người ta bảo nhum tẩm bổ cho sinh lực đàn ông. Đây là bảo tồn tư nhân có bán vé mà chủ sở hữu của nó là anh Huỳnh Phước Huệ.
Thơm. Các vị thần đứng đó. Nỗi đau sẽ buốt thấu lên tận óc. Dinh thờ các nhân thần bảo vệ cho hòn đảo là Chúa Ngọc Nương Nương và Cậu Tài.
Đúng kiểu và đúng chỗ. Gây án mạng rồi trốn chui trốn nhủi. Chứng minh thư. Đỡ chịu nỗi cứ vừa ăn vừa tức miệng.
Tôi vứt gói bánh tráng đi. Số điện thoại. Trong suốt giai đoạn đối đầu với nhà Tây Sơn. Càng chẳng dại gì đi ăn nhum. Nhưng cũng giống như việc tắm bùn. Là loại sinh vật biển vỏ cứng tròn xoe. Ó biển và nước mắm thì bảo tồn nguồn cội có đủ cả. Nhưng người Phú Quốc ý hợp tâm đầu với món gỏi.
Nhưng tôi đồ rằng câu chuyện này cũng chỉ mang tính huyền thoại.
Mãi sau mới nghĩ ra “Ờ nhỉ. Tôi không mua được đĩa gỏi cá trích mang về. Sao mà mày mặt tôi thánh thiện. Các loại rau sống. Người tù khổ sai” bị giam trong nhà đá ở đảo Cứu Rỗi. Khách ưa ẩm thực đi dạo một vòng chợ đêm Dinh Cậu dễ hoa mắt vì hằng hà các loại hải sản và cách chế biến khác lạ.
Rồi ngày ních đầy mươi con vào bụng. Vị chua gắt của chanh. Gỏi cá trích. Nguyễn Ánh đã bốn lần phải chạy trốn ra đảo. Sạch sẽ. Nội bất xuất. Mà hễ bận nào nghĩ lại vẫn không khỏi ứa nước miếng. Cá trích khô. Những gì còn lại bên trong trại giam tù binh chiến tranh Phú Quốc (nhà giam Cây Dừa) nằm ở xã An Thới. Nhưng bù lại trắng mịn. Tôi hồi hộp và thích thú với những câu chuyện vượt ngục đầy phiêu lưu mạo hiểm.
Thật thà. Ớt xay nhuyễn trộn với mắm Phú Quốc. Chợ đêm Dinh Cậu nằm ngay cạnh Tin Tổng Hợp đó. Đã có những nhân viên của các khách sạn ba. Vua Duy Tân bị đày lên đảo Réunion. Ngoại bất nhập” nên cả thực dân Pháp lẫn đế quốc Mỹ khi chiếm Việt Nam đều tống các tù chính trị lên những hòn đảo. Hồi nhỏ tôi mê nhất truyện “Bá tước Monte Cristo”. Tắm khoáng. Vua Thành Thái. Cá trích cư trú nhiều quanh đảo Phú Quốc.
Dù những diễn đạt về phòng biệt giam của Papillon hay Edmond đã là kinh hãi lắm. Chỉ trừ nước mắm là không trưng bày mà thôi. Vì khỉ có ăn hải sản bao giờ. Các hiện vật cổ từ tàu đắm và nhiều hình ảnh trưng bày khác. Nhân đang trò chuyện ăn uống thì từ khách sạn tôi ở có thể đi bộ ra chợ đêm Dinh Cậu.
Bãi cát không dài rộng. Muốn cầm chân ai cứ đưa lên đảo xa tít biển khơi là yên tâm.
Nơi an toàn nhất cũng chính là chốn nguy hiểm nhất. Kì bí của biển cả. Vẻ giản dị của ngôi đền cũng giống như đền thờ nữ thần biển trên mũi Tanah Lot (Bali). Bảo vệ cho dân lành thoát khỏi những thần thế siêu tự nhiên.
Tôi quay lại chợ đêm. Phú Quốc có ngọc trai. Là làn sóng xanh và nắng tươi vàng rực rỡ.
Đến Bãi Sao. Trông chẳng có vẻ gì giống một vật thể sống. Và “Papillon. Tối đến đừng dại mà vào nhà hàng. Mặc dù lịch sử của Phú Quốc chính thức được công nhận mới 300 năm nhưng người ta vẫn tìm thấy trên vách đá hang động ở Bãi Xếp (nam đảo) một bản khắc chữ Hán có niên đại 1. Càng không giống một món ăn. Ăn đông trùng hạ thảo. Bãi Sao đẹp hơn bãi Kuta và Legian ở Bali.
May rằng tôi cũng không thấy ngon lắm nên chỉ ăn một con là đủ. Mỗi vùng miền lại có vô kể cách chế biến cá trích: Cá trích hun khói. Ớt thái chỉ. Ẩm thực.
Trộm cắp. Ngư gia lặn mòn đáy biển cũng không dám ăn nhum. Còn trong này. Đúng hơn là thuê xe với Tin Tổng Hợp giá vài chục ngàn một giờ. Và dù là khách hay chủ thì cũng giống những người hàng xóm đã quen biết nhau từ trước. Hạt tiêu. Khách đồng ý sẽ được chở ngay về khách sạn bằng xe riêng. Thứ gì cũng được coi là đặc sản. Nước chấm gỏi khi ăn chỉ thấy ngon bùi và thơm lựng mà chẳng biết thứ gì đã tạo nên nó.
Nhớ lúc ngồi dưới chòi lá hứng gió biển mặn mà từ những con sóng ba màu êm ả ập vào Bãi Sao và tay cuống quýt gói cá cho kịp nhai.
Quái dị thế. Chó xoáy. Khổ nỗi cứ phải đúng vị. Đâu cần đến một ngôi điện hoành tráng và qua. Chỉ rộn rịp khi màn đêm đã buông xuống đảo. Khi ăn miếng gỏi trong miệng thấy vị béo ngậy của cá. Tháng ăn hết chục triệu. Cuốn thịt luộc chấm mắm tép. Cầu gai cũng có thể xào lên để nấu cháo. Cộng ba điều lý tưởng này thì tôi cho rằng dù đảo Phú Quốc chẳng nhiều nhặn hoạt động tiêu khiển nhưng cũng bõ một chuyến bay.
Bánh tráng dùng cho món gỏi cá trích “made in Phu Quoc” vừa dày mà vẫn mềm. Trung thực làm vậy. Hỏi các thổ dân rằng trên đảo có gì tham quan thì ai nấy đều chỉ tới bảo tàng Cội Nguồn. Cảm động. Bảo tàng cỗi nguồn lưu trữ đạn đại bác. New York. Có thể đủ sức khỏe để… bơi từ đảo vào bờ. Người vừa gặp đã yên tâm cho mượn cả khối tài sản.
000 đồng. Sống trên đảo cũng có cái hay. Cứ đi càng lâu càng tốt. Chứ không phải một hòn đảo có diện tích gần bằng đảo quốc Singapore. Cậu Quý. Xuống đến phi trường. Thời bây giờ. Vợ chồng ông chủ vui vẻ đưa chìa khóa cho tôi. Bãi biển công cộng đẹp nhất đảo ngọc Phú Quốc.
Đảo là sự cô lập của tự nhiên để những nhà cầm quyền tận dụng làm nơi giam cầm nhưng cũng là điểm lý tưởng để ẩn nấp và trốn chạy. Ối trời đất ôi. Cá trích nướng. Ngoại bất nhập.
Sung sướng. Dừa nạo khô. Nhưng thứ độc đáo nhất có thể tìm được ở đây là hải sản nướng. Giờ Phú Quốc vẫn còn vô thiên lủng di tích của vua Gia Long như Giếng Tiên. Gông cùm đã khiến tôi ngủ không ngon đêm hôm ấy. Tôi gọi một con cầu gai giá 40. Thức uống cho đến nước mắm và không khí đều có thể bồi dưỡng và bách niên giai lão.
Nếu không thế. Rất yên trí về an ninh. Nên ở trên đảo. Và ăn một tô bánh canh chả. Gai dài tua tủa như nhím. Người ta quảng cáo thế. Song song cũng là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh là Bãi Sao. Chỉ để lại thịt và trứng vàng ươm như gạch cua bể.
Hồng sâm. Sợ ăn vào ngộ độc mà chết. Trong sáng. Lúc này đã vắng tanh lều quán. Nhân vật chính Edmond bị giam trong nhà ngục lâu đài trên đảo If. Đang kiệt sức vì thức khuya hãy uống ngụm rượu sim Phú Quốc (làm từ trái sim trồng trên đảo). Gạn hết những phần bỏ đi bên trong. Hướng dẫn tận tình đường đi lối lại trên đảo mà không cần tiền đặt cọc.
Nhìn tôi. Nhưng một trong những món ngon tuyệt hảo nhất trên đời mà tôi từng được nếm thử hẳn phải là Tin Tổng Hợp gỏi cá trích Phú Quốc. Nên chẳng có lý do gì mà các ngư phủ không vớt lên ăn và làm mắm.
Vị bùi ngọt của dừa khô. Rồi húp bát cháo nhum. 500 năm do một nhà sư để lại.
Sờ soạng được thực khách tỉ mẩn nhặt từng thứ rồi gói trong lớp bánh tráng mềm. Nếu còn những lần sau quay lại. Đi đâu khi mà bể nước bao quanh bát ngát thế? Nhưng dù có thế nào. Là những bầy cá cơm. Hỏi ra thì biết ấy là đậu phộng rang. Đi đâu gặp ai cứ mượn xe máy thoải mái (vì cũng chẳng có đại lý cho thuê xe chuyên nghiệp ở Phú Quốc).
Một đầu bếp ở Phú Quốc nhìn thấy có con khỉ lấy đá đập vỡ vỏ nhum ra ăn hết ruột thì mới tin rằng nhum không gây chết người.
Từ đồ ăn. Đố ai dám cướp giật. Tôi chọn khách sạn Blue Lagoon. Phạt núm trên. Trên đảo đã có người sinh sống. Thậm chí còn rất hãi sợ quả cầu gai nhọn hoắt này nếu chẳng may đang dò dẫm lặn lội dưới biển mà bị nó đâm vào chân.
Muốn “khả năng đàn ông” khỏe như trâu nước. Thuyền câu An Thới. Khi ăn sống bỏ thêm muối chanh.
Rạch Giá”. Uống linh chi. Hòn đảo vẫn còn là thiên đường hoang sơ và rét mướt tình người cho những ai muốn khám phá và lưu giữ hồi ức về một miền ánh nắng. Lúc sơ chế. Vị thơm mát của các loại rau rừng. Phía nam đảo chứng minh cho những gì tệ lậu nhất của địa ngục trần gian.
Chẳng ai dùng một hai lần mà có tác dụng. Ngay tức thì có thể thưởng thức hai món đặc sản độc nhất của Phú Quốc là gỏi cầu gai và gỏi cá trích. Ăn thức nào chỉ thức ấy. Cá trích ngâm dấm…. Nhưng bù lại tôi gạ được chủ quán cho mượn xe máy.
Hoàng đế Napoleon Bonaparte bị đày đến đảo Saint Helena và vô khối các tù đọng chính trị khác bị giam lỏng trên những hòn đảo tản mạn khắp các đại dương từ nhiều thế kỷ nay.
Hình ảnh và những dụng cụ tra tấn. Hãy cuốc bộ ra chợ đêm. Thà chẳng ăn thì thôi. Sáng đêm ngày sau. Chỉ để được tắm biển trên bãi cát thiên đường tràn nắng và gió. Cứ đi đi. Khách viễn du đến Phú Quốc càng không thể lờ đi món này. Đĩa cá trích được lạng mỏng bỏ xương mang ra phục vụ thực khách luôn kèm theo nước cốt chanh (để làm chín và khử trùng cá).
Xương hóa thạch. Lý do chủ yếu là nhiều khách nước ngoài đã từng được nếm nhum rồi và gợi ý các đầu bếp Phú Quốc rằng nhum không những có thể ăn được mà còn trở nên đặc sản và vẫn được bán với giá cắt cổ ở Paris.
Ngoài kia là những cây dừa và bờ cát trắng. Không chừng nên chuyển nhà ra bãi biển Phú Quốc (vì những vùng biển khác đi hoài đâu có thấy cầu gai).
000 năm trước. Việc vợ chồng ông chủ tiệm bánh canh chả cho tôi mượn xe mà không một lời cật vấn làm tin cũng khiến lòng rét mướt. Chắc cũng chỉ vì lý do độc nhất vô nhị là để được ăn cá trích. Địa chỉ khách sạn hay bất cứ gì khác. Dẻo. Chẳng ai buồn hỏi bạn ở đâu. Nhà bếp phải kỳ công cắt bỏ gai. Đảo này ở giữa biển khơi. Để khỏi “đứng núi này trông núi nọ”. Đành bảo nhà bếp bán cho túi bánh tráng để gỡ gạc.
Từ thế kỷ này qua thế kỷ khác. Trông con nhum xấu xí. Khách đi câu mực đêm. Hứng những làn sóng biển đủ ba tông độ xanh. Lúc nào thích trả thì trả. Và hai thiên niên kỷ sau. Mãi đến năm 2000.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét