Mỗi sáng thức dậy, đứng trước gương, có thể vui mừng vì thấy hôm nay mình xinh hơn, đẹp hơn. Đôi khi, có thể buồn một tẹo, nhưng chỉ là một tí thôi, vì bữa nay mình có thêm một cái mụn, hay bữa nay sao mắt mình thâm quầng thế… Nhưng đã bao giờ, ta thử dừng lại và nhìn vào ba má của mình, để nhận ra những thay đổi mà lâu nay nay ta chưa hề quan tâm?
Những người mẹ, người cha chẳng bao giờ đòi hỏi con cái phải làm gì cho mình, bởi đối với họ, chỉ cần thấy con mình được vui tại đây vẻ, hạnh phúc là quá đủ. Còn chúng ta, những đứa con thì lại quá vô tư lự, vô tư đến mức trở nên vô tâm lúc nào không hay. Cũng phải thôi, bởi trong vòng tay ba má, ai cũng như một đứa trẻ mà…
Khi còn là một đứa trẻ nít, tận tới khi đã đi học cấp 1, vòng tay bố mẹ vẫn luôn giống như một “thế lực” có sức mạnh vô hình, có thể bảo vệ, chở che ta khỏi mọi hiểm nguy.
Học cấp 2, từng miếng ăn, hay cả tới bộ quần áo cũng được ba má lo cho tận nơi. Lớn hơn rồi đấy, nhưng vẫn được bảo bọc như một em bé vậy.
Lên cấp 3, bắt đầu biết rung động, biết vui, buồn, biết giận hờn vu vơ. Có những khi, vì tình cảm của riêng mình mà không để ý tới ba má, rồi bỏ ăn khiến cha mẹ lo âu, rồi “giận cá chém thớt”, nổi nóng cả với ba má…
Vào Đại học, tất tưởi với cuộc sống sinh viên, với bạn bè, với đủ các hoạt động xã hội… Vẫn là cha mẹ luôn dõi theo, lo cho sức khỏe của con, hỏi xem đã hết tiền chưa để còn gửi…
Đi làm, vòng quay công việc, chuyện bạn bè, chuyện yêu đương lại cuốn đi. Sáng hấp Biển mica tấp đi sớm, khi về nhà thì đã quá khuya. Vẫn là cha mẹ ở đó chờ con về rồi mới yên tâm đi ngủ.
Suốt từng ấy năm tháng, chỉ có ba má là người luôn dõi theo con, luôn lo âu cho con, làm mọi việc vì con mình… Còn chúng ta, vì quá bận bịu, mài miệt với cuộc sống mà chợt quên đi điều gì đó…
Nhưng hãy thử dừng lại, dù chỉ một phút thôi, để nhìn lại bố mẹ mình, để thấy mái tóc mẹ đã bạc thêm vài sợi, thấy khóe mắt cha có thêm vài vết chân chim.
Hãy nhớ lại những lúc mẹ đã nói láo rằng mẹ không sao trong khi mẹ đang ốm, những lúc cha lam bien quang cao tai ha noi khuyên răn mà ta cứng đầu không chịu nghe theo… Hãy nhớ lại những khi ta học bài ôn thi, vẫn là mẹ thức tới tận khuya, mang vào phòng cho con cốc sữa, đóng cửa rồi mà vẫn trằn trọc không yên. Hãy nhớ lại những khi cha ngồi chờ bên cửa, sợ con về khuya lại xảy ra chuyện gì…
Chỉ một phút mỗi ngày thôi, nhìn lại những gì bố mẹ đã làm cho ta, rồi nghĩ lại xem mình đã làm gì cho ba má… Rất có thể, một lúc nào đó, khi ta muốn bên cha nhiều hơn, muốn nói rằng “Con yêu mẹ” thì lại quá muộn rồi…
Hãy trân trọng hơn những phút giây hiếm có bên bố mẹ, đừng để khi nhận ra thì đã quá muộn. Bởi sẽ có một ngày, khi ta thèm khát có được sự bình yên bên cha, sự rét mướt trong lòng mẹ thì sẽ không còn nữa…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét